HỘI LIM.
Đầu xuân đi trảy hội Lim.
Để nghe câu hát Trao Duyên thắm nồng.
Chị hai má đỏ môi hồng
Mớ ba mớ bảy nón tầm quai thao.
Lại thêm cái dải yếm đào.
Mắt nhìn e ấp lời chào thân thương.
Lắng nghe câu hát quê hương
Người ơi người ở vấn vương lòng người.
Mời trầu mời nước người xơi.
Áo khăn em gói để người làm tin.
Thẹn thùng câu hát Còn Duyên.
Khiến chàng ngơ ngẩn nên quên đường về.
Đôi bên Bác mẹ tương tề.
Hội Lim xin nhớ hãy về cùng em.
Hai ta Ngồi tựa mạn thuyền.
Cùng trèo Quán Dốc để chìm Bến Mơ.
Sông Cầu nước chảy lơ thơ.
Hoa thơm bướm lượn Đợi chờ người sang
Chẳng ai Rẽ phượng chia loan.
Đêm qua nhớ bạn lòng càng xốn xao.
Em về Ngồi tựa song đào.
Nhớ người tri kỷ ra vào vấn vương.
Nửa chăn nửa chiếu nửa giường.
Trúc xinh vẫn đợi người thương quay về.
Hưng Yên 3/1/2019.

VỌNG ĐƯỜNG XƯA
Hồng duyên gặp gỡ cuối mưa chiều
Nẻo vắng tâm tình rạng rỡ yêu
Quãng nhạc tưng bừng tim trở xiếu
Thơ lòng rộn rã ý dời phiêu
Rồi em ngúng nguẩy trong làn diệu
Khiến dạ mơ màng giữa nẻo kiêu
Thẩm ước trao đời bên cội liễu
Mà sao chả dám gợi câu liều
………………….
Mà sao chả dám gợi câu liều
Để lịm tơ lòng chút hãnh kiêu
Có phải ân nguyền không ngõ diệu
Hay là ái cảm lặng đường phiêu
Làm cho kỷ niệm càng suy yếu
Để khiến cung tình lại loãng yêu
Quá vãng thơm về trong ảo điệu
Hồng duyên gặp gỡ cuối mưa chiều
HANSY
MONG NHỚ
Quãng vắng tìm anh một buổi chiều
Nghe lòng rộn rã tiếng người yêu
Mùa mưa tháng Bẩy hồn du lãng
Cội liễu Tây hồ gió thả phiêu
Ghép mảnh thuyền nan cùng vẽ mộng
Trao đời thục nữ chẳng làm kiêu
Hàng me kỷ niệm còn vương tóc
Vẫn nhớ ngày xưa hỏi thật liều
…………………….
Vẫn nhớ ngày xưa hỏi thật liều
Tim dường nhảy nhót sợ nàng kiêu
Ngờ đâu lửa ái bùng hoang dại
Bởi thế dây tình buộc lãng phiêu
Những phút êm đềm không thể lại
Bao giờ hạnh phúc mãi còn yêu
Dù xa trở ngại cầu Ô thước
Quãng vắng tìm anh một buổi chiều
Minh Hien

ĐÀ ĐƯỢM
Lửa tình bừng thơm
Từ ngày tim chớm
Cuộn cuồn lửa rơm
Mải mê chiều sớm.
Nẻo ái chờ đơn
Giữa ngàn cánh bướm
Lộng lẫy vàng hươm
Thẳm cùng say ướm.
Nàng như chiếc nơm
Dệt tình vay mượm
Mộng tỏa lâng bờm
Rộn ràng chớ hượm.
Như thể nước cơm
Triệu ngàn hơi hướm
Ngời mãi nồng hươm
Cho dài mơ đượm.
HANSY
VỌNG EM[Độc vận-Tập tình-2 Bát điệp]
Khát VỌNG Duyên Tình gửi đến EM
Tâm Hồn VỌNG mãi dáng hình EM
Chờ EM dõi VỌNG trào dâng nẻo
VỌNG buổi mơ thề trỗi nhớ EM
Ái Cảm EM mình thêm VỌNG cõi
Mơ màng Trí Não VỌNG hoài EM
Mong Cầu VỌNG Ước EM ngời tỏa
VỌNG giữa cung đàn Thể Phách EM
……………………….
VỌNG giữa cung đàn Thể Phách EM
Ân tình trỗi VỌNG nhớ về EM
Hồn EM hãy VỌNG hoài thơm cõi
VỌNG quãng ơi tìm mãi ngát EM
EM vẫn ngời sang hoài VỌNG khúc
Ta thời VỌNG đến ngát bừng EM
Mừng EM hạnh phúc từng đêm VỌNG
Khát VỌNG Duyên Tình gửi đến EM
HANSY

HẸN EM
Đã hứa đợi, phải giữ lời
Trầu xanh cau trắng chẳng rời bỏ nhau
Thiền quyên sánh với anh hào
Trăng thanh gió mát, đượm lao xao nồng.
Đợi Ta nhé, hỡi người thương
Một mai tương hợp, chung hương lửa nồng
Ngán năm giao kết tơ hồng
Trăng thề giữ ước mãi mong đợi nguyền.
Tình ta như bến với thuyền
Lòng luôn tròn trặn chữ uyên ương vàng
Lắng nghe thoảng giữa gió ngàn
Tiếng Em đầy nhớ giữa chan chứa về.
Dẫu là cách biệt đường quê
Thì tin sẽ có mùa mê mệt nào
Hai ta mộng ước tim ngào
Kề chung gối phượng giữa tao ngộ bồng…
HANSY
EM MUỐN NGHE
Em muốn nghe anh nói thật dịu dàng
Khi xuân sang đang khoe màu áo mới
Rằng tình yêu xanh màu xanh vời vợi
Đẹp tựa mặt hồ trong mắt em thu
Em muốn nghe những làn điệu hát ru
Anh khẽ kề bên vỗ về em ngủ
Bàn tay anh ấm nồng mùa yêu cũ
Đêm bớt dài , gối mỏng bớt cô đơn
Và anh ơi, em muốn thật nhiều hơn
Giữa bao la đất trời như mời gọi
Là tình anh khẽ khàng qua giọng nói
Thương mến nào bằng say đắm của đôi ta
Em muốn nghe trong ký ức hôm qua
Từng nhịp thở bồi hồi xuân sắp đến
Trái tim ngoan cháy bừng lên ước nguyện
Muốn được nghe anh nói : mãi yêu em ...
Sưu tầm.

NỖI NHỚ ĐẦY VƠI
Mười năm rồi nỗi nhớ vẫn chưa gầy
Mãi da diết lấp đầy trong tiềm thức
Em vẫn sống giữa hai bờ mộng thực
Nỗi nhớ anh thường trực mỗi phút giây
Mười năm qua lặng lẽ bước chân gầy
Vẫn bước đi không anh ...anh có thấy
Nỗi buồn vui chép lên từng trang giấy
Gửi hồn mình vào trong những vần thơ
Mười năm rồi mà cứ ngỡ như mơ
Xin giữ vẹn bóng hình ngày xưa cũ
Dẫu tình mình đã thuộc về quá khứ
Một ân tình giữ trọn vẹn thiên thu
Sưu tầm.
NGỦ ĐI ANH
Ngủ đi anh mặc sấm chớp giông rền
Mưa tầm tã rơi xuống nền đất lạnh
Căn hộ có hai bóng người đồng cảnh
Chở che cùng sưởi ấm mảnh tình côi.
Ngủ đi anh sấm vẫn chớp liên hồi
Đừng buồn nữa niềm đau rồi sẽ hết
Đừng chấp niệm khiến tâm hồn mỏi mệt
Hãy để phiền trôi theo vết thời gian.
Ngủ đi anh hoa nở lại hoa tàn
Đời ly hợp giữa vô vàn mất mát
Môi khe khẽ bản tình ca em hát
Đưa anh vào giấc mộng dạt dào mơ.
Ngủ đi anh có em vẫn đợi chờ
Khi tỉnh dậy hãy tựa bờ vai nhỏ
Nhìn cuộc sống len qua từng góc phố
Để thấy lòng tĩnh tại đỡ buồn hơn.
Ngủ đi anh cây cỏ vẫn xanh rờn
Mưa rả rích gió từng cơn buốt giá
Anh tự đứng từ sau lần vấp ngã
Nụ cười hiền hôn lên má nồng say.
Sưu tầm.

SẦU ĐÔNG
Tình như con nước theo dòng
Tình như cơn gió bềnh bồng nổi trôi
Đông về buốt lạnh bờ môi
Mắt buồn hoen ướt, tim côi đợi chờ
Thu tàn chạnh bóng trăng thơ
Nắng tràn nhớ giọt sương mờ ban mai
Đông về gợi bóng hình ai
Liễu buồn, mây lặng, trâm cài biếng khuây
Giọt thương, giọt nhớ vơi đầy
Giọt sầu đeo bước, trăng gầy tái tê
Đông về chuốc nửa câu thề
Cành hồng đã héo, lối về chông chênh
Đường trần ai khéo đặt tên
Bụi trần ai vẽ mà nên đông sầu...
Sưu tầm.
GIÓ MÙA XUÂN
Gió Xuân đang thổi qua lòng
Tưởng như sống lại tuổi hồng ngày xưa
Tần ngần đứng trước rèm thưa
Nhớ em, cứ ngỡ như vừa…mới yêu...
Hoa bay dưới ánh nắng chiều
Một lời hẹn ước gây nhiều vấn vương
Đêm qua mơ khúc Nghê Thường
Thiếu đôi cánh nhỏ, Uyên Ương xa đàn...
Chuyện đời hết hợp lại tan
Sao lòng vẫn cứ mơ màng em ơi !
Gió mưa là bệnh của trời
Nhớ em chẳng dám nửa lời thở than...
Bên song nguyệt khuyết hoa tàn
Con tim vẫn cứ mơ màng người xa
Mùa Đông rồi sẽ đi qua
Tình Xuân đang muốn vỡ òa trong anh..
Sợi tơ dù rất mong manh
Cố công dệt mãi sẽ thành lụa xinh
Gió Xuân đang cuốn theo tình
Nụ hôn trao vội để mình đừng xa...
Sưu tầm.

TIẾNG TƠ LÒNG
Ráng lửng lơ chiều bóng bạch vân
Vời theo suối nhạc rót trong ngần
Còn thương phố cũ ngày sang hạ
Lại nhớ anh nhiều buổi luận văn
Trăm cánh thư tình trao đủ ý
Một thiên lầu mộng ghép sai vần
Ba mùa lá rụng sầu da diết
Mà tiếng tơ lòng cứ mãi ngân...
Sưu tầm.
HẸN CUỐI TUẦN
Cuối tuần rồi mình hò hẹn đi anh
Li cà phê ngát hương như mời gọi
Xua tan những chuỗi ngày dài mệt mỏi
Kể em nghe những câu chuyện vu vơ…
Ngồi bên nhau , mình ngắm những giọt mưa
Mưa thương ai ,tí tách rơi từng hạt
Nhẹ tỏa hương trên mái tóc em mượt
Đôi mắt em hơi đượm chút u buồn
Hẹn hò đi anh,cho em phút yên bình
Phố phường rộng , ngổn ngang nhiều ngã lối
Bước chân mỏi mình em đi sao nổi
Anh vui không khi lẻ bóng đường về …
Hẹn hò đi , rồi em hát anh nghe
Những bản tình ca dành cho đôi lứa
Trên đời này còn gì vui hơn thế
Người với người, sống để..dựa vào nhau
Sưu tầm.

CHIỀU ĐÔNG
Đường chiều bóng ngả đồi hoang
Sắt se ngọn gió bên đàng lạnh Đông
Tình Anh là ánh lửa hồng
Bùng lên ấm áp sưởi hong môi mềm
Lững lờ con nước trôi êm
Tà dương nhạt nắng buồn chìm giăng tơ
Tình Em vô bến vô bờ
Đắp lên nhung nhớ những khờ khạo yêu
Ai tô ráng đỏ cuối chiều
Chân mây quạnh vắng hắt hiu võ vàng
Sóng đời còn đó mênh mang
Tình Ta thắm mãi dịu dàng có nhau.
Kim Huê 04.01.2019
HẸN EM
Đã hứa đợi, phải giữ lời
Trầu xanh cau trắng chẳng rời bỏ nhau
Thiền quyên sánh với anh hào
Trăng thanh gió mát, đượm lao xao nồng.
Đợi Ta nhé, hỡi người thương
Một mai tương hợp, chung hương lửa nồng
Ngán năm giao kết tơ hồng
Trăng thề giữ ước mãi mong đợi nguyền.
Tình ta như bến với thuyền
Lòng luôn tròn trặn chữ uyên ương vàng
Lắng nghe thoảng giữa gió ngàn
Tiếng Em đầy nhớ giữa chan chứa về.
Dẫu là cách biệt đường quê
Thì tin sẽ có mùa mê mệt nào
Hai ta mộng ước tim ngào
Kề chung gối phượng giữa tao ngộ bồng…
HANSY

NGẬM NGÙI
Nàng bân cởi áo khoác ra
Nắng rơi nhè nhẹ trên tà áo em
Đông nam chiều, gió mon men
Hạ về uể oải chẳng thèm ngó quanh.
Người đi mây nước chòng chành
Hè qua mấy độ vẫn đành cách duyên
Chân trời mỏi cánh chim quyên
Người rưng rưng nhớ kẻ quên hạ chờ.
Tình xưa tím cả trời mơ
Một thời cắp sách dại khờ trong nhau
Ngắt nhành Phượng vĩ thắm mầu
Cài lên lóng ngóng mái đầu mà vui.
Chia tay thủa ấy ngậm ngùi
Bút nghiên gác lại vẫn mùi mực vương
Ve còn gọi buổi tựu trường
Phấn bay nay hóa bụi đường kẻ đi..
Nguyễn Thường
NGẬM NGÙI 2
Me chua hái tặng mùa thi
Sân trường đầy nắng mắt mi thẹn thùng
Áo em tà mỏng eo lưng
Dưới trời nắng hạ rung rung tim khờ
Nhặt cành hoa phượng ghép thơ
Thầm trao lưu bút những giờ chia tay
Ngày xưa ngày cũ còn đây
Ngang trường xao xuyến tình đầy người đâu
Thương Bằng lăng tím buồn lâu
Hè về vắng bạn nỗi sầu riêng mang
Hạ qua xao xác thu vàng
Lá bay xào xạc bẽ bàng lối xưa.
Ngó nhìn qua cửa song thưa
Nhớ tà áo trắng như vừa cởi ra
Mấy mùa trăng khuyết hiên nhà
Trường xưa còn đó mình ta ngậm ngùi...
Lệ Đá+ Nguyễn Thường

PHẪU THUẬT TIM ANH!
Em sẽ mổ tim anh,
Để tìm trong góc khuất,
Lời nào chưa nói thật,
Vách ngăn nào chông chênh.
Lối ngõ nào cong vênh,
Đã làm anh thất hứa,
Bóng hình nào là nửa,
Mà anh thường ước mơ.
Ai đã là nàng thơ,
Cho anh nhiều mơ tưởng,
Bông hoa nào thần tượng,
Mỗi đêm về tương tư.
Ai đã như lời ru,
Anh chìm vào giấc mộng,
Ai đã như gió lộng,
Những ngày hè khát khao.
Em mổ không cần dao,
Bằng ngọt ngào chăm sóc,
Bằng sẻ chia khó nhọc,
Để không còn … tim đau!
Sưu tầm.
EM VỀ ...
Em về ngõ vắng ngày xưa
Thăm con đường cũ nắng mưa đã từng
Dưới chiều một thoáng bâng khuâng
Dáng ai đứng đợi tần ngần bước chân
Nhà thôn bên cạnh thật gần
Tường Vi hé nở sao ngần ngại trao
Chiều hôm còn mãi ra vào
Người ơi không ngỏ để đau tim này
Một ngày thuận gió biếc mây
Đò ngang tách bến thuyền đầy sang sông
Ngổn ngang đẫm giọt buồn cong
Vẫn đành phải thế theo dòng đời trôi
Chiều nay ngõ vắng bồi hồi
Biết người còn đó đơn côi một mình
Như ngày xưa ấy lặng thinh
Chỉ còn đắng ngắt mối tình xa bay.
Kimhue 03.01.2018

SẮC ĐỎ RIÊNG EM
Gió đỡ lá vàng ... lá chờ đông,
Em đỡ duyên tôi ... má em hồng
Gió cũng khéo đùa hôn mái tóc,
Ghen rồi nhé gió ... lẽ nào không!?
Đông biết tại sao lá thắm hường,
Lưu luyến lại tình những thu sương,
Nên lá không vàng ... thêm sắc đỏ,
Lá cũng như em ... mãi nhịn nhường!
Lá đã sang đông ... chẳng chịu vàng,
Chẳng như chiều tím mãi lang thang,
Lá đợi một người nên đổi sắc,
Em hồng đôi má ... thấy tôi sang.
Cứ để gió lay ... lá chẳng rơi,
Lưu luyến cành cao lá chẳng rời,
Lá trách đông này sao quá vội,
Như thầm em trách ... ý anh lơi!
Anh hiểu lá kia chính là em,
Hai tay nhẹ đỡ ... ghé môi mềm,
Lá cũng ngập ngừng ... thêm sắc đỏ,
Từ giờ em nhé ... mãi kề bên!
Sưu tầm.

VÔ ĐỀ
Nực cười chết đi được
Hình như tôi đang yêu
Bốn mươi chứ nào phải
Trẻ con đâu... mà liều!
Chả nhẽ tim dở chứng
Run như hồi hai mươi
Thứ đàn ông sừng sỏ
Bày đặt khùng vậy trời
Tưởng lòng nhiều từng trải
Sẽ biết cách giữ mình
Thế mà rồi nghiêng ngả
Khi em cười: "thương anh"
Chẳng biết gì đưa đẩy
Cho em rơi vào tôi
Tưởng đùa chơi chút xíu
Ngờ đâu nghiện mất rồi
Ừ già nua chai sạn
Ruột gan cằn khô nhiều
Thế mà rồi chết tiệt
Ngã vào em đòi yêu
Giờ nhìn thằng tóc bạc
Khù khờ như nít ranh
Thèm gối lên ngực nhỏ
Nghe em đùa "thương anh"
Nực cười chết cha được
Bốn mươi bắt đầu yêu
Nói câu nào cũng ngượng
Nên chỉ dám hôn nhiều
Thơ Nồng Nàn Phố


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
sunrise.tqb@gmail.com