Google+ Followers

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018

Những bài thơ hay 91

SAU GIÔNG BÃO...
Ai biết được sau những ngày giông bão
Con người ta còn mạnh mẽ được không
Hay tổn thương vẫn giấu ở trong lòng
Để đêm xuống khóc thầm những mất mát
Ai thấu được nỗi đau của người khác
Khi chính mình chưa từng trải nghiệm qua
Có chăng là sự thông cảm xót xa
Cứ như thế cũng coi là an ủi
Ai tránh khỏi những phút giây buồn tủi
Khi đường đời chẳng thuận bước trơn tru
Khi tương lai còn tăm tối mịt mù
Mà hiện tại vẫn vỗ ru quá khứ
Ai chẳng muốn mình có đủ mọi thứ
Nhưng phúc phần đành chấp nhận thế thôi
Chỉ cầu mong khi giông bão qua rồi
Vẫn còn đủ niềm tin và ý chí
Sưu tầm.
 ntst20160856_500
LỠ
Hôm qua chị vội sang sông
Khi mùa cải trắng trổ ngồng đơm hoa
Vườn rau quả mới cho cà
Đò đưa buổi ấy nay đà mấy năm
Bến trong trãi lụa tơ tằm
Bến đục nước mắt chị nằm ướt lưng
Cũng là Nguyệt thẹn hoa nhường
Bướm ong trêu ghẹo bước đường chị đi
Mắt buồn lạy mẹ vu quy
Gởi thân chị bước ngại gì gió sương
Rượu cay chưa nhạt môi hường
U mê thức tỉnh khói sương phong trần
Chị ơi ! Chợ bán tình thân
Cau thừa , trầu thiếu mười phân thường tình
Cánh hoa bạc mệnh rung rinh
Sầu con mắt biếc lệ tình chứa chan
Chiều nay mây phủ màu tang
Chị tôi chèo chiếc thuyền nan giữa dòng
Sưu tầm

DÁM YÊU EM KHÔNG
Biết phận mình đàn bà
Em chẳng dám đi ngông
Muốn một lần đập phá
Vỡ mặt đất bao la
Em đâu phải sân ga
Anh dừng chân nghỉ tạm
Em đâu phải là trạm
Anh đổ xe để dừng
Này anh ơi xin đừng
Bằm nát vằm tim úa
Đừng đứng bên song cửa
Khi ngoài trời mưa giông
Muốn hư hỏng một lần
Cho tim anh đau xót
Mới biết tình đắng đót
Anh dành tặng cho em
Căn phòng cũ hằng đêm
Mục rữa theo đời bạc
Em muốn làm người ác
Hỏi anh còn yêu không
Sưu tầm
 ntst20161105_500
HƯƠNG THẦM.!!
Xao xuyến thềm xưa một đóa hồng
Hương thầm nhè nhẹ trải mênh mông
Vi vu gió thổi bên rào vắng
Lan tỏa vào đêm chút ấm nồng
Như giọt sương hồng trên cánh hoa
Vườn xưa đêm muộn bóng trăng tà
Xoan đâu Bướm Trắng đâu còn nhớ
Bên rào bông bí ngậm ngùi xa
Ai thả hương thầm trong bóng đêm
Cho đêm mơ giấc mộng êm đềm
Ban sơ đừng nhớ nhung rào vắng
Bây giờ đâu có xuyến xao đêm
Khúc Thụy Du..buồn đêm có nghe
Ru ai giấc điệp giữa đêm hè
Chỉ một mặt hồ...sao xa cách
Ai mộng đêm về..có lắng nghe
Sưu tầm
 ntst20180725_500
VẤN NGUYỆT
Đêm buồn dõi mắt nhìn Trăng
Ước ao giá được chị hằng ghé chơi
Muốn đem gởi gắm đôi lời
Hỏi Trăng có phải mộng đời tái tê
Người ta bỏ lại ước thề
Để tôi khắc khoải u mê cõi lòng
Vết đau dĩ vãng xoay vòng
Mờ giăng phủ kín sầu đong mấy lần
Nghĩ đời tựa ánh phù vân
Làm sao thoát cảnh hồng trần đớn đau
Trăng ơi giữa đám tơ nhàu
Mộng cầm vụn vỡ trước sau bẽ bàng
Một dòng tủi hổ đeo mang
Nước đâu rửa sạch..hai hàng lệ tuôn..?
Sưu tầm
 ntst20180763_500
DIỀU XƯA HẠ CUỐI
Nhớ thật nhiều không biết viết từ đâu
Từ thuở ngu ngơ chỏm để đầu
Cùng chung ngọn nến soi trang sách
Một dòng sông thơ chảy rì rào.
Tháng ba nghe tiếng chim cu đất
Kể lể gật gù chuyện đá rêu
Đồng thơm khói rạ, con diều nhỏ
Kẻ kéo người nâng...bóng vạt chiều.
Nhạc sáo vi vu từng nhịp gió
Thơ ngây đẫm má vã mồ hôi
Từng cọng dây chèo qua gút thắt
Trời cao ngửa cổ nạnh nhau cười.
Nắng hạ hôm nào còn gói chút
Tình nồng phương bắc sưởi lòng em
Đại nội đêm mưa mùa hạ cuối
Khói tàu vạn lý đốt niềm riêng.
Nhìn về phương đó buồn vời vợi
Hạ cũ quay về mấy lượt trôi
Diều xưa còn gói thơm hương áo
Người chốn non cao kẻ biệt...trời.
Sưu tầm

MỘT THOÁNG LAN MAN
Ngày trôi nắng rụng xuyên vòm lá
Đọng lại nhành hoa bóng xế nhòa
Nằm dài ngửa cổ nhìn mây gió
Từng bước thời gian lặng lẽ qua.
Tiết trời đang độ giữa chừng xuân
Sao dạ bâng khuâng giấc mộng đời !
Bàn tay đan tóc nghe từng lóng
Chạm khối u hoài lệ đắng môi.
Đôi khi tình trút như đêm xuống
Bóng tối đè nhau khắp nẻo đường
Cô đơn xiết chặt hồn hoang mộng
Năm tháng hao gầy vai nhớ thương.
Xuân vẫn còn nguyên xuân thắm tươi
Sông quê ngan ngát bóng trăng cười
Bến cũ đò xưa sào cắm đợi
Thương đời dâu bể cố nhân ơi.
Sưu tầm
 ntst20180016_500
SẦU MÂY KHÓI
Thơ sao đôi lúc buồn hơn rượu
Một chén tình phôi đêm chứa chan
Ngoài kia sương trắng đè lên mộng
Góc nhỏ vườn sau trăng trải vàng.
Ta người quán cỏ sầu mây khói
Ôm khối tình riêng nợ bước trần.
Gù lưng cõng nắng sờn vai áo
Mơ bỏ sông hồ đông vá xuân.
Sưu tầm

MƠ HOANG
Có những lúc thơ như vó ngựa
Đạp hoang vu lướt chẳng yên cương
Nắng rụng ướt mồ hôi cát trắng
Hoàng hôn tan...sa mạc canh trường.
Thương gói bóng sương đầu lá cỏ
Gió mơ hoang ôm xiết hình hài
Cô mộng rót chân trời ảo ảnh
Chinh nhân lần trận mạc cuồng say.
Cho bỏ thói sông hồ đá cuội
Rong rêu meo vách đá chai lì
Ta hạt bụi lăn qua thế tục
Hương xuân vừa choáng ngợp vành môi.
Sưu tầm
 ntst20180391_500
BẾN ĐÒ XƯA
Con sông chảy bên bồi bên lỡ
Bến đò xưa còn nợ hôm nao
Lối mây bóng nắng môi đào
Hồn bâng khuâng ngỏ gió trao men tình.
Xa biền biệt bóng hình thương mến
Hương tóc xưa bay quyện sương mờ
Mãi là mộng mị giấc mơ
Như trăng hôn nước như thơ chiều tà
Bên bến lội bóng ngà trăng liệng
Dưới dòng sâu nước liệm mây trôi
Như tình ta chửa lên ngôi
Nên trăng sa mắc cả đồi hoa tan
Sớt từng mảnh mênh mang theo sóng
Buồn bưa chưa mà bóng trăng nghiêng
Đơn côi trong ráng đêm thiền
Nhớ ai bên bến gọi thuyền cố nhân
Thời thiên biến nửa đàng gian khổ
Tuổi thanh xuân trăng trổ bồng lai
Tơ duyên lỡ dệt mảnh mai
Mười hai bến nước nhạt phai cung sầu...
Sưu tầm
 ntst20171277_500
SẼ QUÊN
Mai mốt nếu già thêm chút nữa
Coi chừng ta cũng sẽ quên em
Vì ta đâu thể thương em mãi
Khi bước chân run gối đã mềm
Những tháng năm dài thương nhớ đó
Đã làm thui chột hết đời ta
Trái tim tê lạnh vì co thắt
Đôi mắt mờ trông một cõi xa
Dù sao ta vẫn vui vì có
Em ở bên đời ta ít lâu
Hạnh phúc khổ đau giờ đã đủ
Ta còn thương tiếc nữa là sao?
Mai mốt ta già thêm chút nữa
Chắc rằng ta cũng sẽ quên em
Cả  thơ  ta nữa .ta không nhớ
Cả đời ta đã viết cho em
Sưu tầm
 ntst20180834_500
HẠ SANG
           Hạ sang hong sợi nắng vàng
Ngọn gió ve vãn hôn hàng mi cong
            Phiến lá non uốn lượn vòng
Liễu buông tóc rối say lòng chinh nhân
           Khói lam chiều toả trắng ngần
Đắng ngồng cải trổ hương thầm xứ xa
           Đồng ca ve hát ngân nga
Mặn mòi lữ thứ nhớ nhà xiết bao
          Phượng cười nghe dạ nôn nao
Thắp lồng đèn đỏ lửa xao xuyến hồn
          Bằng lăng nhuộm tím hoàng hôn
Ngày về sắp đến bồn chồn hạ ơi  !!!
Sưu tầm

P H Â N V Â N...
Con bướm là con bướm xinh
Tập trung dưới suối cho mình mát hơn
Trời thì nắng nóng đường mòn
Vẫn còn ít nước động trong lối về
Bao nhiêu nổi khổ ê chề
Vẫn chờ mưa đến đợi thêm buồn rầu
Bao nhiêu nổi nhớ mưa ngâu
Mùa hè sắp đến âu sầu nóng hơn
Từng cơn oi bức bựt mình
Đi vào trong rẫy tình hình phát kinh
Đâm vào suy nghỉ linh tinh
Có nên trồng trỉa cây mình đã ươm
Hồ thì nước đã khô hơn
Làm sao có nước tưới vườn cây đây
Lòng buồn bao nổi sầu vây
Mong người chỉ giúp tôi đây chân thành
Cảm ơn bốn bể xung quanh
Gom lời góp ý để giành làm theo
Mưa đến đem giống ra gieo
Như vậy có được không hỡi mọi người
Sưu tầm
 ntst20171040_01
NGHE MƯA
Cơn gió lạnh rùng mình trong ngõ vắng
Ánh đèn khuya hắt bóng dưới con đường
Có bao giờ tâm hồn em tĩnh lặng
Đếm từng giọt buồn sâu lắng trong mưa .
Có bao giờ em thấy hay chưa
Mưa bong bóng trên mặt đường loang nước
Mưa sập sùi trên đường đời xuôi ngược
Hết giọt này lại có tiếp giọt kia .
Có một đêm mưa trong lòng em đấy
Đời hanh hao bỗng thấy tái tê lòng
Bao thương nhớ gửi gắm trong sâu thẳm
Đêm lạnh mà em chỉ muốn nghe mưa .
Sưu tầm

THOÁNG CHIỀU
Ngoài hiên giọt nắng úa sầu
Cánh cò để lại nhớ nhau chiều tà
Em ngồi đong tiếc mưa sa
Gửi vào trong gió nhạt nhoà ưu tư
Cầu vòng bảy sắc nát nhừ
Dấu yêu trên cỏ vẫn như thảm mềm
Chim ghì hay tiếng lòng em ?
Lập loè tia lửa báo đêm mưa nguồn
Mỏng manh như cánh chuồn chuồn
Bay cao sao nổi trời tuôn mưa dành
Mưa đầu cây cối lên xanh
Trời quang mây tạnh tình đành nồng cay
Sưu tầm
 ntst20180771_500
MÀU THỜI GIAN
Thời gian lặng lẽ trôi mau
Giờ nhìn tóc Mẹ phai màu tháng năm ...
Mắt Mẹ giờ cũng xa xăm ...
Nhìn về vô định ... Lặng tâm thẫn thờ ...
Dáng đi xiêu ngã... vật vờ ...
Gió lay mái tóc phất phơ trắng ngời .
Chợt nhìn ảnh Mẹ một thời
Thở dài nuối tiếc đời Người trôi qua...
Còn đâu nét đẹp kiêu sa ?
Còn đâu nhan sắc mặn mà Xuân xanh ?
Còn đâu ánh mắt long lanh ?
Môi hồng tươi thắm ? ... Ngọt thanh giọng cười ?....
Sắc hương phai _Tặng cho đời !
Mầm non của Mẹ ... rạng ngời thương yêu !...
Để giờ bóng xế những chiều ...
Hắt hiu cơn gió ... liêu xiêu thân già ...
Ngẫm buồn... thương tiếc ngày qua ...
Ngẩn ngơ giây phút ... Nhận ra... tuổi già...
Lệ lòng tuôn chảy xót xa ...
Đắng cay Mẹ gánh... ngọc ngà phần con !
Mẹ ơi ! Thương Mẹ héo hon
Con nguyện chăm sóc , cơm ngon dâng Người !
Ơn sinh dưỡng dục đời đời ...
Khắc ghi trong dạ ... Vạn lời Tri ân !
Sưu tầm
 ntst20171166_500
BUÔNG THẢ
Hãy quên đi chuyện tình ngày ấy
Để tâm hồn được thấy niềm vui
Nhớ chi câu chuyện ngậm ngùi
An nhiên bình thản ngủ vùi thật say
Hãy quên đi những ngày mơ mộng
Đừng đợi chờ trông ngóng bước chân
Cõi lòng sẽ bớt bâng khuâng
Tịnh tâm niệm Phật đến gần Như Lai...
Hãy cho rằng hình hài cát bụi
Chuyện tình yêu tiếc nuối làm gì
Bước lần theo bóng từ bi
Bình yên sẽ đến khổ gì cũng qua
Nếu vẫn còn xót xa trong dạ
Hãy nhẹ nhàng buông thả niềm riêng
Sớm hôm niệm Phật càng chuyên
Niết Bàn trước mắt cõi tiên cận kề...
Sưu tầm
 ntst20170007
HẸN ƯỚC SẦU VƯƠNG
Một ước hẹn, đời trai vì sông núi
Lạnh nguồn khe, từng giọt nước ly hương
Nhìn lịch sử, nghe cha ông buồn tủi
Bốn nghìn năm, hun hút bóng miên trường
Một ước hẹn, tình duyên thời hoa mộng
Cùng sẻ chia, bao nỗi khổ niềm đau
Ngồi đếm lại, trái tim sầu trống rỗng
Tóc xưa xanh, giờ sương khói phai màu
Một ước hẹn, vì nàng thơ phụng hiến
Kẻ Chương đài, người lữ thứ biệt xa
Giờ ngoảnh lại, nghe mấy tầng dâu biển
Khách biết đâu, nguyệt nhung nhớ yên hà
Từng ước hẹn, với trần gian dần cạn
Chút Hoa Tình ngơ ngác cuối lòng sâu
Đêm trở giấc rưng rưng nơi thềm quán
Lá thiên thu phiêu giạt bến giang đầu
Sưu tầm
 ntst20180438_500
LỜI CỦA BIỂN.
Em có nghe.?..
Biển xanh gào thét
Sóng xô bờ
Giận dữ đêm đêm
Em có nghe.?..
Hơi thở êm đềm
Của tình yêu
Ngàn đời khao khát
Em có nghe.?..
Gió ngoài khơi đang hát
Biển thì thầm
Con sóng vỗ du dương
Em có nghe.?..
Biển nói yêu thương
Biển giận hờn
Mong em lắm đó
Em có nghe .?.
Biển gọi thầm trong gió
Sóng vọng về
Trăm ngả yêu thương.
Sưu tầm
 ntst20180844
MỘT THỜI ĐỂ NHỚ
Chuyện kể rằng cũng tại quá yêu thơ
Người con gái hay thẫn thờ mong đợi
Cứ mơ mộng để tâm hồn chới với
Bóng chiều về nghe dịu vợi nỗi đau
Mãi hoài ôm dòng ký ức đổi màu
Trang nhật ký viết về nhau nức nở
Bởi chân thực nên thường buồn vô cớ
Giữa ảo huyền bỗng chợt sợ chia ly
Thời gian trôi phút chốc chả còn gì
Ngàn lá đổ trút sầu bi hờn tủi
Chốn rêu phong thả bước trần lầm lũi
Lửa vô tình cháy thiêu rụi niềm tin
Viết thành thơ để mai mốt giữ gìn
Dù vẫn biết còn hoài in đáy dạ
Quay lưng bước tự mình mang tất cả
Tạm biệt người vốn rất lạ mà quen .
Sưu tầm

À ..THÌ RA
Này chợt nhớ sáng nay vừa thức dậy
Nhớ một người xa lắm mà hồn say
Gom bao suy tư chôn hết vào đây
Lời thơ đó thở than ngày mong nhớ
Trời tháng sáu tôi trông mưa tới
Đón gió về thì thầm nói với em
Này “Bé ơi” là anh nhớ lắm rồi
Đừng quên nhé ...cho thơ ngồi đợi….
Ta nuối tiếc tuổi đời đi mau quá
Thả hồn thơ buồn nói chuyện vu vơ
Cho đêm đi sáng vắng dạ thẫn thờ
Sợ nơi đó có ai chờ đưa đón
À thì ra …đời là chuyện mơ ước
Vẫn thì thầm trong bóng tối nhớ nhung
Thơ say mơ bên lời mộng tao phùng
Và cứ thế..À thì ra …. là thế..
Sưu tầm
ntst20171002

Những bài thơ hay 90

LỜI DẶN CỦA MẸ .

Nếu vấp ngã hãy tự mình đứng dậy
Cuộc đời này luôn đầy rẫy chông gai
Ngẩng cao đầu và bước tới tương lai
Đừng trông mong bất kỳ ai giúp đỡ
Hãy tự mình làm dù hay dù dở
Chưa thành công đừng than thở nghe con
Phía trước chúng ta cơ hội vẫn còn
Nếu cố gắng sẽ làm tròn mơ ước
Có những lúc phải một mình lội ngược
Mặc dòng đời như dòng nước chảy xuôi
Sau đắng cay ta sẽ được mỉm cười
Nếu có thể hãy giúp người hoạn nạn
Cố gắng sống để bớt thù thêm bạn
Đừng bao giờ phải buồn chán bi quan
Vết thương sẽ lành bằng thuốc thời gian
Không được quên thuở cơ hàn khốn khó
Yêu đồng loại và chúng sinh cây cỏ
Sống có tình để cho gió cuốn đi
Vui lên con gác bỏ hết sân si
Và hạnh phúc với những gì mình có.
Sưu tầm
 ntst20180166
Ước muốn
Ta muốn sống cuộc đời của cỏ
Chẳng bận tâm mưa, nắng, đêm, ngày
Sống như thể mai là tận thế
Không bận lòng ai có đổi thay
Ta muốn là một cánh chim bay
Đến thật xa nơi nào mình muốn
Chẳng âu lo kẹt đường đến muộn
Hạnh phúc phải đi tìm, hà tất đợi ai ban…
Ta muốn vươn như lá trên ngàn
Xanh một lần dẫu mai vàng úa
Vì cuộc đời buồn, vui là muôn thuở
Nên chuyện hợp, tan cũng lẽ rất thường
Ta muốn sống như lần cuối được yêu thương!
Sưu tầm

Này cô gái
Này cô gái, lại thức đêm đấy hả ?
Khuya lắm rồi, cất điện thoại ngủ đi
Đừng đợi dòng tin nhắn giống mọi khi
Người quên mất em rồi, đừng đợi nữa.
Này cô gái, đừng nghĩ về câu hứa
Đâu phải lần đầu em biết thế gian ?
Khuya lắm rồi, em Nhắm mắt ngủ ngoan
Đừng chỉ mãi nghĩ về câu hứa cũ ...
Bây giờ tự yêu thương mình là đủ
Duyên vốn khởi từ không lại về không
Sẽ có người thương em, chớ bận lòng
Duyên tới muộn hơn duyên nhầm, em nhé !
Này cô gái, em đợi gì nữa thế ?
Trăng chưa tròn, em chưa rõ nông sâu
Đừng sống với những điều ở phía sau
Đừng sống với từng lo toan phía trước .
Này cô gái, mắt em đừng hoen nước
Xin vai mềm em chớ yếu đuối run
Cất điện thoại đi, cất cả cô đơn
Ngủ cho giấc thật tròn, cô gái nhé !
Sưu tầm.
 ntst20171316_500
Chút hi vọng nhỏ nhoi
Lại một ngày u ám sắp trôi qua,
Em trở về nhà mà chân không bước nổi.
Cuộc đời này là vô vàn câu hỏi,
Hồi đáp thế nào cũng chỉ buồn thêm.
Em muốn một người thật dạ ở bên,
Để chia sẻ những nỗi niềm trĩu nặng.
Nhưng cuộc đời em chỉ toàn lận đận,
Người đến rồi đi, toàn số phận trêu đùa...
Khi sự yên bình chẳng ai bán mà mua,
Em không muốn thành người thừa, sống phí.
Em cố gắng gấp nhiều lần, nhưng chỉ
thấy cô đơn, lạc lõng giữa dòng đời...
Em ao ước một điều, giản dị thôi,
Không nghe thấy những lời người ta nói,
Không so sánh, bận tâm, không tò mò, không hỏi,
Để cứ thế em vui như một lẽ bình thường.
Ai muốn mệt nhoài chạy trốn yêu thương,
Ai muốn lạc hoài trên con đường tìm hạnh phúc...
Ai muốn loay hoay kiếm tìm, mà bất lực
Chút hi vọng nhỏ nhoi được sống thực là mình.
Sưu tầm
 ntst20180412_500
LỜI RU CỦA HẠ
Hạ ru gì phượng vĩ màu hoa đỏ
Ta ru gì lời gửi gió mong manh
Ngày cứ trôi theo nỗi nhớ yên lành
Xin trao cả tình xanh trong vời vợi
Ta ru gì khi cách xa chờ đợi
Lời ru êm chới với đến người dưng
Ánh mắt trao bàn tay nắm ngập ngừng
Từ bữa ấy vẫn chưa từng gặp lại
Ta ru lòng muốn được gần mãi mãi
Ta ru tình hết ngang trái người ơi
Nhìn phượng hồng rụng ngang gió ru hời
Thèm bờ vai rã rời buông mái tóc
Ta ru tình trong câu thơ người đọc
Xin hạ vàng đừng khóc gọi tiếng ve
Làm xáo động khoảng lặng giữa trưa hè
Người dưng ơi có nghe lời ru hạ./.
Sưu tầm
 ntst20180413_500
QUÀ TẶNG MẸ!
Tặng gì cho mẹ nhỉ
Hay tặng áo, hoa đi
Nhưng mẹ lại rất kì
Tặng gì cũng bảo phí
Cả đời mẹ suy nghĩ
Hi sinh vì chồng, con
Với vất vả, lo toan
Chẳng giữ riêng gì cả
Thấy mẹ hoài vất vả
Con thấy mà rất thương
Nhưng con tính ngạnh ương
Nhiều lần làm mẹ giận
Cả một đời lận đận
Không than trách nửa lời
Con hai lăm ra đời
Mới hay người thiên hạ
Chẳng ai như mẹ cả
Thương không màng thiệt hơn
Con lớn mà chưa khôn
Đủ những lời mẹ dạy
Mai là ngày của mẹ
Con biết tặng gì đây
Chỉ lo mẹ xua tay
"Thôi không cần bày vẽ"
Con chỉ mong mẹ khỏe
Để con được đáp đền
Sống vui vẻ, bình yên
Chúng con thương mẹ lắm!
Sưu tầm
 anhdep032_500
NỐT NHẠC BUỒN
Lời đưa vút bổng gọi ai này
Lãng tử mơ màng dịu đắng cay
Tiếng nhạc ê chề nghe mỏi rã
Hồn thơ lạnh lẽo xót sa đày
Người đi mãi nhớ câu bầy tỏ
Kẻ ngóng sầu thương dạ lỡ say
Vắng lặng canh trường sương đẫm nhỏ
Đàn buông bật gảy nốt vương bày...
Sưu tầm.

LỤI TÀN.
Tình ca một thuở luyến lưu này
Để những âm đàn bội đắng cay
Tiếng cảm sao buồn chan lệ đẫm
Lời thương bỗng nhạt nhốt tim đày
Vì mơ mộng liễu nồng trăng đắm
Bởi ước ao từng ngã rượu say
Ngõ lửa men bừng khi đượm gió
Thời gian khỏa lấp nỗi đau bày...
Sưu tầm.
 2015nth0004_500
TAN VỠ
Đò đi bến đợi nỗi đau bày
Bốn mặt tư bề ngủ đã say
Nhạc đỗ sầu khan vào khắc tủi
Đàn ru lệ khóc giữa canh đày
Bên đòi trước biến bao nồng ngọt
Phải đọng chăng còn nhấp đắng cay
Thúy hỡi Kiều ơi tình chỉ đẹp
Là khi chỉ đẹp giấc yên này...
Sưu tầm

 BẢN TÌNH CA LỖI NHỊP
Viết bản tình ca lỗi nhịp này
Sao người dã biệt chuỗi sầu cay
Rời buông khúc tủi ê chề nữa
Để tiếng vần ngâm lạnh lẽo đày
Một chút nhìn nhau lời đã tỏ
Đôi đường tách ngã mộng nào say
Tàn dư thuở nọ âm thầm giữ
Cảm xúc buồn thiu lệ dãi bày...
Sưu tầm.
 2015nth0017
DƯ ÂM THÁNG NĂM
Phượng hồng khoe sắc tháng năm,
Ru hời kí ức lặng thầm đong đưa.
Trắng trinh đôi vạt nô đùa
Tình ngây thơ ấy, gió lùa suông trăng..
Sân trường góc lớp băn khoăn,
Tay hong tay ấm in hằn con tim.
Hoa duyên đỏ thắm buông thềm
Cài ven làn tóc đắm chìm hương yêu..
Sắc thương màu nhớ hạ chiều,
Ấm nồng một thuở tin yêu học thời.
Tháng năm, năm tháng xa rồi
Người đi gửi lại nụ cười dư âm..!
Sưu tầm
 anhtn291_500
TÌNH QUÊ
Tình quê thắm thiết rạng ngời
Thương yêu gắn bó với đời dân quê
Dạt dào hạnh phúc đam mê
Quê hương là chốn ta về người ơi
Tháng năm vọng tiếng ru hời
Bao nhiêu kỷ niệm cùng lời mẹ ru
Chiều về gió thổi vi vu
Mênh mang trời đất lãng du thanh bình
Dân quê mộc mạc chân tình
Tươi vui đầm ấm lòng mình hả hê
Ta cùng xây đắp thôn quê
Làm cho cuộc sống tràn trề yêu thương
Người quê bình dị khiêm nhường
Tâm hồn thoải mái vấn vương ngọt ngào
Để lòng luôn mãi xuyên xao
Thả hồn theo gió quyện vào ước mơ ..
Sưu tầm
 ntst20161104_500
AN ỦI
Em à thôi hãy nín đi
Khóc than cũng chẳng còn gì nữa đâu
Thiên duyên lỗi nhịp tơ sầu
Xem như vỡ giấc mộng đầu vậy thôi
Chẳng thà để nước cuốn trôi
Nâng ly rượu ái chia phôi ước thề
Những ngày quấn quýt đam mê
Đừng vương vấn quá não nề nhé em
Lau đi giọt lệ ướt nhèm
Để rồi bước tiếp trong đêm lạnh lùng..
Sưu tầm.

Ướt Mi
Ừ thì em cứ quay đi
Mặc cho mưa gió kéo ghì về đâu
Váy hoa lấm bụi vương sầu
Nhìn về nơi ấy nguyện cầu thế thôi
Dòng đời gió cuốn mây trôi
Đưa tay bẻ gãy làm đôi chữ thề
Một mình chìm đắm cơn mê
Vùi chôn giấc mộng lối về mình em
Bước qua cỏ úa ướt nhèm
Cơn mưa chẳng dứt bóng em lạnh lùng..
Sưu tầm.
 2015nth0018_500
XIN ĐỪNG
Anh này chớ vội quay đi
Bao năm gắn bó dễ gì bỏ đâu
Ai gieo một mối tơ sầu
Cho tình trắc trở bạc đầu đấy thôi
Xin đừng để nước cuốn trôi
Rượu nồng vẫn đượm sao phôi ước thề
Vẫn còn hơi thở đam mê
Người đừng rũ bỏ não nề thân em
Đừng cho lệ ướt mi nhèm
Cùng nhau sưởi ấm trong đêm lạnh lùng ..!!
Sưu tầm.

NGHẸN NGÀO
Anh à...em chẳng khóc đâu
Mà sao giọt tủi, chực chầu khóe mi
Tim đau như thể ai ghì
Như ai chạm khắc..tạc ghi nỗi niềm
Ngỡ rằng cánh phượng trầu têm
Giao bôi cạn chén..êm đềm sánh đôi
Ngờ đâu nước cuốn hoa trôi
Xuôi dòng trắng bạc...lẻ loi phận đời
Nghẹn ngào em nửa miệng cười
Bỗng dưng lệ đổ..châu rơi cõi lòng..
Sưu tầm
 hinhdep112_500
TÌNH LỠ.
Ngày xưa ai nắm bàn tay
Ai buông mái tóc cho say mắt người
Hạ vàng ép cánh hoa tươi
Trao làm kỷ niệm một thời mực vương
Ngày chia xa ,giữa sân trường
Mắt còn rưng rức lời thương chưa tròn
Chàng theo tiếng gọi nước non
Ba lô đựng nửa sắt son tình nàng
Đêm ôm cây súng mơ màng
Nhớ thời áo trắng lòng man mát buồn
Phải chăng nước chảy về nguồn
Để ai thương mãi nụ hôn ngại ngần
Nhưng rồi một buổi hành quân
Được tin em đã bước chân theo chồng
Trường xưa chắc phượng thôi hồng
Bằng lăng rầu rĩ còn trông bóng người...
Bảng đen thầy cũ còn đây
Mà lòng canh cánh mỗi ngày... mỗi xa!
Sưu tầm
 anhtn289
LỜI CỦA MÙA XUÂN
Một mảnh tơ vàng trỗi sắc xuân
Càng tôn vẻ đẹp nét duyên trần
Bên thềm lộc biếc dàn thân liễu
Cạnh ngõ hoa nồng trải ánh vân
Khẽ gửi về đông lời sáng vận
Thầm trao đến hạ cảnh êm vần
Mơ tình vẹn mãi đừng vương vấn
Để rạng tươi hoài cõi thế nhân..
Sưu tầm

HỒN XUÂN
Trăng huyền tỏ rạng giữa thanh Xuân
Ấp ủ làn hương đẹp cõi trần
Dáng ngọc trang đài khoe sắc liễu
Da ngà thục nữ điểm màu Vân
E dè mắt thẹn tình khai ý
Chúm chím môi đưa bút quyện vần
Nét đẹp yêu kiều bao quyến rũ
Mơ màng gửi mộng đến thi nhân.
Sưu tầm
 anhtn297_500
 CẢNH HẠ
Nẻo hạ quay đầu tiễn dáng xuân
Còn đang rũ rượi nét phong trần
Sau vườn rợp bóng tô nàng liễu
Giữa sảnh tươi màu ngự ánh vân
Lộng lẫy trăng cười anh khảo ý
Triền miên gió nổi thiếp gieo vần
Mây chiều vắt vẻo loang bờ giậu
Bỗng vội quay đầu hỏi cố nhân..
Sưu tầm
 ntst20160962_500
LỜI TÌNH VIẾT VỘI
Thơ chấp chới gọi tên trong vô vọng
Đôi mắt mờ tay dang rộng không trung
Hồn bâng quơ ngơ ngẩn cõi mông lung
Trong vô cực đau trùng trùng điệp điệp
Tay đuổi bắt những vần thơ chết khiếp
Bụi tro tàn đang hứng kiếp tình nhân
Cõi chông chênh , nhớ dĩ vãng vô ngần
Trăng đã chết tận ngục cầm âm hưỡng….
Ta là khách dại khờ đêm mộng tưởng
Xin lỗi trời… xin đất lượng… Nàng ơi !
Phải chăng là lời hứa cõi chơi vơi
Nên bóng biệt buông lời không suy xét…
Tình thơ đợi nhưng hồn ta đã chết
Cõi vô thường cảm xúc hết yêu thương
Đau đớn này sẽ day mãi dặm trường
Âu số kiếp ta nhầm vương cánh mộng…
Thơ viết vội nên hồn anh trống rỗng
Đoạn tuyệt chăng theo cánh ngỗng bay đi
Tro tàn ơi khơi nuối tiếc những gì
Bới đau đớn mãi lâm ly chua chát….
Đỗ Quyên hỡi !...đêm nay trời không hát
Bỡi lời tình cũng bấn nát như trăng
Bỡi yêu thơ nên nhuộm bóng cung Hằng
Thơ đội lốt phá tan tành bóng Nguyệt…
Sưu tầm
 anh5_gif
TUỔI HỒNG
Ước gì trở lại tuổi thơ
Hồn nhiên vui vẻ, mộng mơ ngọt ngào
Chìm trong những khúc ca dao
Trưa Hè êm ả, bay vào trời xanh. ..!!!
Trong vòng tay Mẹ an lành
Ầu ơ cánh võng mái tranh êm đềm
Hương hoa tỏa ngát bên thềm
Lời ru ấm áp những đêm Trăng vàng. ..!!!
Sưu tầm
 hinhdong060_500
MÙA MƯA
Mùa mưa tháng sáu đến rồi
Là mùa hò hẹn đất, trời giao duyên
Dịu dàng là hạt mưa nghiêng
Bâng khuâng mưa bụi, giận hờn mưa bay
Mưa trong gió giật oằn cây
Là mưa khát vọng, tháng ngày đợi mong.
Sưu tầm
 hinhdong491_500
YÊU LÀ GÌ ...
Có người hỏi tôi ...yêu là gì nhỉ
Yêu là gì mà khổ thế người ơi
Câu hỏi giản đơn nhưng thật khó trả lời
Yêu là gì mà bao người phải khóc
Theo tôi nghĩ ...yêu là tim thổn thức
Muốn cho đi và nhận được yêu thương
Yêu là muốn gắn bó một người dưng
Cùng người ta chung đường chung lối
Yêu là muốn hờn ghen giận dỗi
Để người ta dành dỗ quan tâm
Yêu là chung tay gánh vác nhọc nhằn
Chẳng nề hà bao khó khăn vất vả
Yêu là muốn một người xa lạ
Thành của riêng ...là tất cả của mình
Muốn cùng người xây đắp một gia đình
Sinh những đứa con đẹp xinh ngoan ngoãn
Yêu là thấy chẳng bao giờ biết chán
Thấy người ta thật duyên dáng đáng yêu
Yêu là thấy lòng như đốt như thiêu
Thiếu người ấy là bao nhiêu nhung nhớ
Yêu là khi trái tim vụn vỡ
Khi chuyện tình dang dở ly tan
Yêu là vấn vương thương nhớ người ta
Cả cuộc đời vẫn xót xa trăn trở
Yêu là gì ...tôi cũng không hiểu nổi
Chỉ biết rằng tôi cũng thiết tha yêu
Thôi chẳng cần suy nghĩ thêm nhiều
Cứ yêu đi dù biết yêu là khổ....
Sưu tầm.