Thứ Ba, 1 tháng 5, 2018

Thơ tình còn mãi 70

XIN MỘT LẦN ĐƯỢC NHỎ LỆ ĐỂ YÊU
Cuộc đời lắm trái ngang và bất hạnh       
Những nỗi buồn thường bên cạnh trêu ngươi
Bao nỗi đau khiến ta chẳng thể cười
Cứ dồn lại đời đẹp tươi không thể
Dẫu biết rằng yêu đương là như thế
Xin một lần được nhỏ lệ để yêu
Cho tình kia như khúc nhạc ru chiều
Đưa ta đến bến bờ phiêu cùng mộng
Nhưng sao thấy cõi lòng thường trống rỗng
Vô hình là những khoảng rộng nổi trôi
Những buồn vui hay khổ lụy chịu rồi
Cứ vây lấy quanh đời thôi một ngả
Chân bước đi ngập ngừng như muốn ngã
Biết đường nào cho êm ả để đi
Nhìn tấm thân khô héo muốn ôm ghì
Để trao hết mối tình si ngàn dặm
Yêu chân thật sẽ là luôn đằm thắm
Mãi chung lòng để vượt thẳm ra khơi
Bao nhớ thương chất ngất chẳng muốn rời
Qua bể cạn tìm được nơi hạnh phúc !
Sưu tầm

ƯỚC MỘT ĐIỀU
Anh ước rằng mình mãi thuộc về nhau
Để nỗi đau không len vào nỗi nhớ
Dành cho em, dẫu rằng em đã lỡ
Yêu một người cả ở kiếp mai sau
Anh ước rằng nỗi đau sẽ qua mau
Tháng năm sau chẳng bao giờ trở lại
Em sẽ quên và quên đi mãi mãi
Thôi hoài thương đoái nhớ buổi đêm về
Anh ước mình hiến trọn chút si mê
Trong bể tình si mê em đã nhận...
Không mềm nhũn cũng chẳng hề cứng rắn
Mà lỡ mai em lấy để so bì
Ôi so bì em nhỉ để làm chi
Vì muôn đời tinh yêu không có giá
Anh là anh, anh chẳng là ai cả
Ngàn năm sau anh vẫn mãi là anh
Ước cuối cùng là tóc dẫu thôi xanh
Nhưng tình em sẽ xanh hoài xanh mãi
Đã dấn thân thì đừng lo oan trái
Như trên đời khổ ải có chừa ai.
Sưu tầm

DUYÊN GẬP NGHỀNH
Tình yêu đẹp ta cùng ấp ủ
Gia cảnh nghèo không đủ em ơi
Duyên ta đành phải xa rời
Lệ lòng nuốt nghẹn em ơi chớ buồn
Em cũng hiểu tơ đờn lỡ đứt
Níu làm chi khổ cực tim yêu
Chia tay lệ ướt mỗi chiều
Buồn thương nỗi nhớ nghẹn siêu cháy lòng
Thôi đừng khóc dỗi hờn em nhé
Chuyện tình mình cha mẹ bẻ đôi
Trái tim ướt lệ lạnh rồi
Tình ta đã chết chia đôi ngả về
Đừng trách mãi lời thề trao gửi
Cơn gió buồn ngửi bước chân đi
Lòng anh nặng trĩu như chì
Tình em anh giữ mang đi trong đời
Buồn nhiều lắm em ơi anh hiểu
Nuốt lệ lòng bóng liễu cô đơn
Con tim yêu nhỏ dỗi hờn
Như cơn gió thoảng duyên yêu lỡ làng
Anh cũng muốn trời vàng chút nắng
Giọt lệ buồn đọng trắng mi em
Anh xin em nhé duyên mềm
Tình duyên thương nhớ từng đêm trong đời
Em cũng hiểu về nơi xa ấy
Anh có còn nhớ thấy hình em
Chiều thu lỡ khép buông rèm
Duyên mình em nhốt tim đem theo về
Ngồi lặng lẽ nhìn về nơi ấy
Trái tim buồn thức dậy thở than
Mi cong sương ướt lệ tràn
Duyên tình đôi ngả muôn ngàn nỗi đau
Từ nay hết duyên mầu phai nhạt
Giọt lệ buồn sầu gạt tim yêu
Tơ duyên ta nghẹn mỗi chiều
Đường tình Trắc trở duyên yêu gập nghềnh
Sưu tầm

NỖI NIỀM
Mặt trời sắp lặn ngoài khơi
Anh ơi ! Mình có đôi lời khi xa .
Tình kia vẫn đẹp mặn mà
Từ ly câu nói xót xa ...cuối đường
Yêu anh em vẫn nặng vương
Gió hờn mái tóc môi hường nhạt phai
Ngẩn ngơ mắt lệ  ngắn dài
Trời làm bão tố chia hai mạn thuyền
Lời thương em giữ vẹn nguyên
Bao nhiêu nỗi nhớ tóc huyền ...thuở xưa
Luyến lưu biết mấy cho vừa
Chỉ còn bóng Nhạn đón  đưa ...Người về !
Sưu tầm

ANH LÀ ANH! VẪN MÃI LÀ ANH.
Anh sẽ là người cho em mượn bờ vai.
Chỉ lặng im thôi và lắng nghe em nói.
Rất thương em cả những khi em hờn dỗi,
Cho em cảm nhận rằng mình chẳng cô đơn...
Anh sẽ mãi là người bên em hàng đêm.
Cho dẫu khoảng cách vẫn còn xa diệu vợi.
Anh vẫn bên em, dù cho đời thay đổi.
Chia ngọt sẻ bùi cùng chung sức sánh đôi.
Anh sẽ là anh, chỉ đơn giản thế thôi.
Vẫn mãi bên em, dẫu giông tố tả tơi...
Anh vẫn là anh, không bao giờ thay đổi.
Vẫn mãi bên em, cùng nhau dệt mộng đời.
Mình mãi bên nhau, dù xa cách đôi nơi.
Khoảng cách sá gì đâu, chẳng thể tách rời.
Nếu mình sống vì nhau, vì nhau tất cả.
Sẽ mãi luôn rất gần chẳng thể phôi pha...
Sưu tầm

SẼ CỐ QUÊN EM
Anh cố gắng quên em đi một chút
Bởi ngày mai có lẽ nhớ rất nhiều
Anh nhất định ghét em thêm một chút
Vì hôm sau chắc chắn sẽ rất yêu
Anh sẽ cố tìm ra nhiều khuyết tật
Mà chúa trời lỡ để sót nơi em
Tóc quá dày, mắt buồn, môi mọng chót...
Liệu còn xinh, còn  xắn được bao nhiêu
Anh sẽ kiếm tìm thêm vài điểm thiếu...
Để lòng anh vơi bớt chút sy mê
Rồi có lẽ biến mình thành cố chấp
Để chê bai một tuyệt sắc tràn trề
Và như thế có nghĩa là anh sẽ
Khen nhiều hơn và chẵng thể chê
Và như thế có nghĩa là anh sẽ
Rất yêu em, dù rất đổi vụng về
Sưu tầm

CÒN LẮNG ĐỌNG TRONG TIM.
Khoảng trống tâm tư còn bóng mát che đời
Khi hạnh phúc còn tuyệt vời tay nắm
Có bao nhiêu lần chúng mình say đắm
Nhìn bóng trăng e thẹn chẳng muốn rời
Kỹ niệm buồn còn vời vợi bước ai
Con tim vẫn u hoài trong cuộc sống
Em đừng hỏi tình yêu đầy khát vọng
Khi đêm về còn gửi mộng tình say
Khi đôi tay còn bám víu Ngọc ngà
Những nụ hôn vẫn mặn mà gió bão
Anh yêu em mình cho nhau hoàn hão
Hạnh phúc bên đời chưa lão hoá tình si
Chẳng bám víu hư không để tiển người đi
Vì cõi Vô Thường quên ghi tên vào sổ
Những đam mê chắt chiu từng hơi thở
Mãi miết đi tìm chất liệu kết thành mơ
Nhưng ước mơ nào trong hối hả đợi chờ
Khi vầng trăng vẫn xa mờ trên mây xám
Khi hạnh phúc chúng mình chưa thỏa mãn một trời mơ
Không dư dả đâu em để nghi ngờ chân hạnh phúc
Anh sẽ trao em chìa khoá của tình yêu
Để em mở trái tim anh bất cứ lúc nào
Vòng tay ấm vẫn ngọt ngào đón nhận
Tiếng yêu đầu còn lắng đọng trong tim.
Sưu tầm

PHẢI ĐỢI NGÀN THU.
Biết bao nhiêu cho đủ với lòng người.
Hãy nhìn đi những cánh hoa vàng còn bum búp,
Chôn dấu bao điều trong ký ức xa xôi.
Đợi sáng ngày mai nắng đẹp đã lên rồi,
Mới vội nỡ để hưởng đời xanh thắm.
Em có biết màu hoa vàng là kiêu hãnh,
Là đợi mong là nhí nhảnh chẳng ai ưa.
Nhưng sao lòng cứ mãi đẩy đưa,
Ôi đẹp lắm, tình chưa yêu đâu dám ngỏ....
Bước chân qua ngập ngừng trên lối nhỏ
Muốn nhìn trộm em cho bỏ lúc nhớ mong
Trách mình sao chẳng dám thố lộ cõi lòng
Yêu rồi đó cứ lòng vòng chối bỏ
Gặp em rồi tình vui như mở hội
Thế mà sao tội nghiệp trái tim khờ
Không dám nói lên ước nguyện kẻ mong chờ
Niềm ao ước trong mơ người có biết
Nhìn thấy em kiêu sa và trinh khiết
Anh lại âm thẩm ôm nuối tiếc vu vơ
Sợ em từ chối khi anh muốn tỏ lời
Làm tan vở giấc mơ đời anh thêu dệt
Xin cho tôi một đời yêu em tha thiết
Không cần em hay biết hoặc lãng quên
Tôi chấp nhận đứng bên đời si dại
Mộng vở rồi tình phải đợi ngàn thu
Sưu tầm

GIÓ ĐÔNG BUỒN
Chiều nay trời nổi gió đông
Ngày em xuất giá theo chồng sang ngang
Hàng cây thương chút lá vàng
Trên cao mây xám cũng mang nỗi buồn
Nuốt vào mà lệ cứ tuôn
Như ngàn dao kéo đâm luồn tim ta
Chót sinh trong cõi ta bà
Sống nhờ thác gửi mưa sa bão lòng
Biết rằng bến nước đục trong
Em xinh đẹp thế nhiều vòng tay yêu
Đại gia săn đón cũng nhiều
Anh đây thi sĩ bồng phiêu vẫn nghèo
Đường đời trăm nẻo phải theo
Tình đâu đong được gieo neo vẫn tìm
Nó theo tiếng gọi con tim
Lẽ đời hà khắc vòng kim xiết rồi
Toàn là toan tính lợi thôi
Nào ai đánh đổi nổi trôi với tình
Vì nghèo nên bị đời khinh
Nó đã chia cách duyên mình...với ta.
Sưu tầm

NGẪM...
TRĂM  thương ngàn nhớ ái tình
NĂM  dài mơ mộng để rồi tim đau
LỤY  ai cũng tại duyên đầu
MỘT đời ao ước mộng sau vẹn tròn
CHỮ  yêu ta mãi sắc son
TÌNH  nghĩa là thế em còn nhớ không
NGÀN  đêm nay nhớ má hồng
NĂM  canh thao thức phòng không một mình
SƯƠNG  đêm giá lạnh vô tình
KHÓI  trong bếp lá một mình sầu đau
NHỚ nhung anh biết tìm đâu
HÌNH  dáng ai đã gieo sầu vào tim
BÓNG  trăng khuyết ngả lim dim
AI  ơi ta đã đắm chìm nét xinh
TRĂM NĂM LỤY MỘT CHỮ TÌNH
NGÀN NĂM SƯƠNG KHÓI NHỚ HÌNH BÓNG AI.
Sưu tầm

LINH HỒN TƯỢNG ĐÁ
Rêu phong vào ký ức
Xa lạ lối đi quen
Nửa như mơ như thực
Leo lét một ánh đèn
Đời người là như thế
Có hợp rồi có tan
Trách chi cuộc dâu bể
Vỡ nát một cung đàn
Giữa dòng trôi vô định
Đâu biết được ngày mai
Vận lúc suy lúc thịnh
Ai dám chắc đường dài
Bàn tay gom vạt nắng
Day dứt buổi chiều tàn
Trên môi bầm giọt đắng
Cố nuốt giọt lệ chan
Ái ân theo làn gió
Chiếc lá đẫm giọt sương
Mùa xuân đang rời ngõ
Cuộc sống quá vô thường
Tiếng ve dường như đã
Ký ức cuộc tình buồn
Một linh hồn tượng đá
Quạnh quẽ dưới mưa tuôn
Sưu tầm

LẠC PHÍM CUNG ĐÀN
Trong gác vắng hồn mơn sầu muộn
Ngoài trời kia gió cuốn mưa than
    Vì ai lỡ phím cung đàn
Đành thôi quay gót quan san góc trời
Sao em cứ lả lơi người khác
Lỡ sao đành phụ bạc tình ta
    Năm canh đến lúc chiều tà
Quạnh hưu bến vắng mưa sa bão lòng
Đêm không ngủ ngày mong tháng nhớ
Hồn suy tư trăn trở nỗi đau
     Xót xa duyên lỡ nhịp cầu
Trong tim đắng đót khối sầu trên vai
Xưa đính ước anh cài hoa tặng
Em ngây thơ áo trắng thẹn thùng
    Bây giờ chẳng còn đường chung
Vì sao xa cách nghìn trùng hỡi em ??
Sưu tầm

CỨ MÃI XANH TƯƠI
Ta có lúc ước mình như đá núi
Giữa đất trời lồng lộng đứng chênh vênh
Cũng có lúc ước em như dòng suối
Chảy dịu êm chẳng một chút thác ghềnh
Rồi nhận ra không gì là bất biến
Một ngày mưa làm suối hết trong xanh
Nước dâng lên, đục ngầu lao về biển
Đá sạt nghiêng và thác lũ tung hoành.
Cũng có lúc ta mơ làm vòm lá
Điểm tô em hương sắc nụ và hoa
Rồi đến ngày lá bỗng rơi lả tả
Nụ và hoa cũng xơ xác nhạt nhoà
Không ai cấm mộng mơ và ao ước
Với tình yêu ta hãy cứ là ta
Cùng nâng niu một bóng hình thân thuộc
Như bờ ao, như khói bếp quê nhà
Chỉ tình yêu là đam mê muôn thuở
Được trao nhau từng ánh mắt, tiếng cười
Được sẻ chia lúc cô đơn trăn trở
Dẫu thăng trầm nhưng cứ mãi xanh tươi...
Sưu tầm

VẪN NHỚ VỀ EM
Người đi người giết hồn ta chết
Là hết từ đây mộng lụi tàn
Nhớ em trong dạ xốn xang
Năm canh thao thức bẻ bàng phận duyên .....
Trăng chết bóng lệ sầu tuôn mãi
Giọt sương rơi buốt giá cõi lòng
Từ đây đâu nữa mà mong
Tình tôi đã chết khi nàng sang ngang .....
Bao ước mộng buổi đầu nguội lạnh
Mượn tiếng cười giả tạo làm vui
Từ đây tình đã chôn vùi
Nổi sầu vây kín ngậm ngùi lệ rơi
Ta yêu em năm dài tháng đợi
Có khi nào người lại nhớ ta
 Đêm tàn trăng lặng mờ xa
Cung đàn ai dạo khúc ca não sầu
Dù xa nhau đêm ngày ta nhớ
Bóng người đi biền biệt phương trời
Mất em như chết cuộc đời
Trăm năm vẫn đợi yêu mình em thôi
Sưu tầm

Đ Ê M  E M  V Ề
Đêm em về, lối vắng chẳng ai đưa
Con phố cũ ngày xưa giờ... cũng vậy
Có nỗi buồn- nhớ nào không đấy
Mà sao lòng nghẹn nỗi đơn côi
Đêm em về, nước mắt có hoen môi
Trăng ràn rụa soi lối mình... xưa lạc
Hàng cây không gió ru biếng nhác
Chẳng thầm thì, xưa lá nói câu yêu
Đêm em về, ta đơn phận hắt hiu
Khua cái nhớ, hóng chân... em bước
Thời gian đi, mùa đâu quay ngược
Nên đêm em về, ta chẳng bên nhau
Đêm em về, ta núp kín góc đau
Đem nhạt tình xưa, lên trang trắng
Ta đêm đến cũng nhìn em len lén
Mà nghe như tim đắng lối xưa mình
Đêm em về, trăng chẳng in hình
Ta thoáng vội ghi tình lên câu nhớ
Cứ thế nhé, đường xưa dù dang dỡ
Tình xin còn lưu lại chút mùi hương
Sưu tầm

MỘT  CHÚT  MẶN  NỒNG....
Gửi tâm sự buồn đến ai cách biệt
Thoáng nhìn càng thấy da diết yêu thương
Từng cơn sóng ngầm ấp ủ mộng thường
Nương theo gió làm vấn vương nuối tiếc
Em nghiêng theo dòng sông trôi oan nghiệt
Chôn dấu cuộc tình đôi mắt biếc trũng sâu
Khuôn mặt em hiện rõ nét u sầu
Mênh mang lạc lõng đi về đâu không biết
Lệ nhỏ trên từng nổi đau rên xiết
Cho muôn kiếp còn lại chút hương yêu
Làm hành trang sưởi ấm những buổi chiều
Khi hoàng hôn rơi nhẹ trong hắt hiu niềm nhớ
Dòng tóc mượt mà thơm ngọt rớt xuống đời trăn trở
Mùi hương bay ngào ngạt bỡ ngỡ bước chân tìm
Cho tôi ngở bóng hình em len nhẹ vào tim
Chợt đánh thức bao nỗi niềm chôn kín
Vẫn im lìm câm nín bước thời gian
Em đã cho tôi một trời mênh mang yêu dấu
Bước chân ngà ngọc có thấu được nỗi lòng
Khi cuộc tình vẫn mãi là một con sông
Xuôi dòng nước thả rong ra biển lớn
Mất húc và mất húc....không bao giờ biển trả lại tôi
Những dấu yêu một đời tình si thấm mặn môi
Tôi yêu em như chưa lần nào tôi than thở
Một tình yêu không phải là lầm lỡ
Mà chỉ là không nở rời xa
Vì em là nhân dáng Ngọc ngà
Đã in đậm nét trong tim tôi nổi nhớ
Cho tôi được giử tình em trong hơi thở
Một chút hương bay cho kẻ lỡ đường
Một chút môi hồng cho thương thương nhớ nhớ
Và một chút mặn nồng cho đở lạnh mùa Đông.
Sưu tầm

Phía không anh
tho_500
Sưu tầm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

sunrise.tqb@gmail.com